Wednesday, December 25, 2013

Phê...

>> Hoa hồng có màu gì?
>> Bạn trẻ đừng quỳ lạy dễ dàng như thế
>> Làm sao đề phòng "Mùi của quỷ"?


Đừng cho vào sâu quá… đau….
Nhẹ thôi, thật nhẹ nhàng, đừng làm mạnh quá… đau…
ừ.. đúng rồi.. thế… cứ thế… đấy….

Âm vang như tiếng rên rỉ vô thức phát ra đâu đó trong phần sâu nhất của lồng ngực, như nghẹn lại, như ngắt quãng, như kìm chế, như chuẩn bị vỡ tung…
Cả thân mình tê cứng, gồng lên, duỗi ra, tay nắm chặt, môi mím chặt, mắt khép chặt, nén hơi sâu, thở hơi nhẹ…

Rút ra, chọc vào, vân vê, se se, vê vê, cày cày, trượt trượt, xoay xoáy, cọ cọ… tấn công nhẹ nhàng nhưng không kém phần dũng mãnh từ phần ngoài đến phần vách vào tít phần trong….

Toàn bộ cơ thể thần kinh trôi dài theo từng cú dịch chuyển.

Không còn nghĩ đến giá cả, vật tư, kinh tế, thị trường, thần thánh, đạo đức, cơm áo, gạo tiền, tương lai, quá khứ…

Không còn nghĩ đến chính trị, tôn giáo, chính kiến, đảng phải, dân chủ, đa nguyên, học vấn, tri thức…

Không còn nghĩ đến ranh giới của đúng sai, được mất, có không, phải trái…

Như cõi vô thường… chỉ còn lại cảm xúc của chính mình…

lim dim mắt hưởng thụ cảm giác chậm – nhanh, mạnh – nhẹ, sâu – cạn…

Vô tình có một cú va chạm, giật bắn người, tuột cảm xúc trong giây lát, lại tiếp tục trôi vô định trong cơn lốc mới ập đến.

Xong phần chọc ngoáy, mất chín mươi phút đê mê say tê, nằm im đúng tư thế cuối cùng, ngủ say, vô ưu tắc trách ngáy thật to.

Tui đi ráy lỗ tai.

khối người nín thở khi đọc, thở dài nhẹ nhõm khi đọc xong, cười í nhị... và đọc lại từ đầu.

Nguồn: FB Nghĩa Nghêu Ngao


Xem thêm:
- Nelson Mandela
- Nelson Mandela sẽ vĩ đại hơn nếu...!
- Cái “đại cục” nó to bằng nào